Nguồn gốc của tội lỗi
1Trong số các muông thú mà CHÚA là Thượng Đế dựng nên thì có con rắn là loài ranh mãnh hơn cả. Một hôm nó hỏi người đàn bà, “Có phải Thượng Đế dặn ông bà không được ăn trái của bất cứ cây nào trong vườn không?”
2Người đàn bà đáp, “Chúng tôi được phép ăn các trái cây trong vườn.
3Nhưng Thượng Đế căn dặn chúng tôi, ‘Các con không được phép ăn trái của cây giữa vườn. Cũng không được đụng đến cây ấy. Nếu bất tuân các con sẽ chết.’”
4Con rắn bảo người đàn bà, “Ông bà sẽ chẳng chết đâu.
5Thượng Đế biết rõ rằng khi ông bà ăn trái cây ấy thì mắt sẽ mở ra, biết phân biệt thiện ác và sẽ trở nên giống như Ngài
6Người đàn bà thấy trái cây ấy đẹp, ngon và hấp dẫn vì sẽ khiến mình khôn ngoan, nên với tay hái mấy trái và ăn. Rồi cũng đưa cho chồng đang đứng gần đó, ông chồng cũng ăn luôn.
7Bấy giờ mắt họ như được mở ra, tự thấy mình trần truồng, liền lấy các lá cây vả kết lại làm khố che thân.
8Buổi chiều mát, hai người nghe tiếng Thượng Đế đi trong vườn, liền núp trốn Thượng Đế trong các lùm cây.
9Nhưng Thượng Đế kêu con người hỏi, “Con ở đâu?”
10Con người đáp, “Con nghe tiếng CHÚA đi trong vườn nên sợ phải trốn Ngài, vì con trần truồng.”
11Thượng Đế hỏi, “Ai bảo rằng con trần truồng? Con có ăn trái cây mà ta căn dặn đừng ăn không?”
12Con người thưa, “CHÚA ban cho con người đàn bà nầy, nàng đưa cho con trái cây ấy, nên con ăn rồi.”
13Thượng Đế liền hỏi người đàn bà, “Tại sao con làm vậy?”
Người đàn bà đáp, “Con rắn nó gạt con nên con ăn trái cây đó.”
14Thượng Đế quở con rắn,
15
16Sau đó Thượng Đế bảo người đàn bà,
17Rồi Thượng Đế bảo người đàn ông,
18
19
20A-đam
21Sau đó Thượng Đế lấy da thú làm áo quần cho hai vợ chồng và mặc cho họ.
22Ngài phán, “Con người đã trở thành như chúng ta, biết thiện và ác. Chúng ta phải giữ không cho chúng ăn trái cây sự sống nếu không chúng sẽ sống đời đời.”
23Cho nên Thượng Đế đuổi loài người ra khỏi vườn Ê-đen để cày bừa ruộng đất, là nơi mà con người được tạo ra.
24Sau khi Thượng Đế đuổi con người ra khỏi vườn, Ngài đặt các thiên sứ